Thứ Năm, 29 tháng 5, 2008

Tâm trạng khi say

Tôi nhớ đó là một buổi tối mùa đông lạnh lẽo, trời lại còn mưa gió bịt bùng suốt từ chiều. Thời tiết tệ hại thế này thì coi như cầm chắc một buổi tối ế ẩm.
Qua cửa kính bám đầy nước mưa hắt vào, những bóng người trùm kín áo mưa vội vã phóng xe máy lướt trên phố nhòe nhoẹt, hầu như chỉ còn thấy ánh đèn pha và màu đỏ đèn hậu. Tôi kêu cậu bartender ra lau cửa kính, còn mình thì vào đứng thế chỗ cậu ta. Quán vắng teo, lèo tèo vài đôi tình nhân bị kẹt cơn mưa từ chiều, họ ngồi trên tầng hai, có lẽ đã hôn nhau chán chê, chờ tạnh cơn mưa.
Nhưng có vẻ cơn mưa lê thê này sẽ chẳng bao giờ kết thúc. Đã thế thì cho sầu hẳn, tôi đổi đĩa CD, đó là một album nhạc Trịnh Công Sơn toàn những bài hát về mưa:
Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ…
Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi…
Ngoài hiên mưa rơi rơi, buồn dâng lên đôi mi…
Tiếng hát Khánh Ly cất lên lê thê.
Tôi chẳng biết làm gì, bèn lôi các loại ly cốc ra lau, đó là một thói quen của những người đứng bar, thậm chí như một thú vui. Khi tôi lau đến bộ ly chuyên để uống cognac thì anh ta đẩy cửa bước vào. Chiếc chuông nhỏ gắn ở cửa reo lên thứ âm thanh vui vẻ quen thuộc, hầu như tất cả nhân viên của quán đều bất giác ngoái đầu nhìn anh ta, tỉnh cả ngủ.
- Khỏe không Don Juan? – Tôi mỉm cười hỏi – Em út đâu cả rồi?
- Không khỏe lắm! – Anh ta uể oải đáp, trong lúc rũ nước mưa và gập chiếc ô lại.
- Anh Đông uống gì ạ? - Cậu bartender hỏi, cậu ta đã quay trở lại sau khi lau xong mấy cái cửa kính to tướng.
Anh ta không đáp, lặng lẽ treo chiếc ô vào móc rồi nặng nhọc leo lên chiếc ghế quầy bar, như một gã cowboy vừa trúng đạn đang cố gắng leo lên lưng ngựa vậy.
Tôi khoát tay xua cậu bartender đi chỗ khác, lặng lẽ lau chiếc ly rock rồi phủ một lớp tuyết muối mỏng lên miệng. Một đĩa chanh lát mỏng kèm muối, một lon Tonic lạnh, và sau cùng là một chai rượu Gin.
- Cám ơn! – Anh ta gầm gừ trong cổ họng.
- Cần gì thì ới nhé – Tôi nháy mắt.
Anh ta thậm chí không buồn trả lời tôi, đôi mắt trống rỗng xa vắng.
Don Juan, tên thật là Đông, làm quản lý một câu lạc bộ đêm trong khách sạn, anh ta luôn có cái dáng vẻ xa cách như vậy. Đó là một gã trai trạc ba mươi, điển trai, luôn đi cùng những cô gái xinh đẹp. Thoạt nhìn cách ăn mặc và điệu bộ, anh ta giống như một dân chơi, còn đám gái vây quanh anh ta dĩ nhiên là gái nhảy.
Tôi tiếp tục lau chùi ly cốc, công việc đều đặn và tẻ nhạt cùng tiếng nhạc miên man, như ru ngủ vậy. Ngoài trời đêm vẫn mưa, phố xá nhạt nhòa. Phía mặt hồ nước từng đợt mưa sa gió táp, loang loáng ánh đèn xa xa.
- Uống với tôi một ly! – Anh ta nói.
- Mưa gió chán nhỉ! – Tôi nói bâng quơ rồi vứt chiếc khăn cho cậu bartender làm nốt công việc.
Rõ ràng gã Don Juan này đang có tâm trạng, chịu khó nghe câu chuyện của gã, tôi sẽ bán hết veo chai rượu một cách dễ dàng. Tôi lững thững đi về phía cuối quầy bar, nơi gã đang ngồi đó nhìn tôi với đôi mắt trống rỗng. Chắc lại một câu chuyện về gái, tôi thầm nghĩ, hoặc gã mới bị sa thải. Có trời mới biết được, hàng ngày có biết bao nhiêu tấn bi kịch vẫn xảy ra trên đời này.
... còn nữa, đặt tạm cục gạch ở đây đã, lúc nào rảnh viết tiếp...

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

triển vọng của một nhà văn nổi tiếng sau này,ngưỡng!