- Bài học rút ra trong thang máy là gì? - Dần quay sang Link sexy hỏi.
- Em không biết gì đâu nha, honey đừng hỏi em - Cô ả õng ẹo.
- Không nên chửi người già trong thang máy - Dần nói - Ngay cả khi bà ta câm điếc.
- Chả có bài học nào hết! - Tôi lẩm bẩm.
Dần xoay lưng bước về phía một cánh cửa gỗ gắn tấm biển nhỏ đề số 2046. Anh ta lật tấm thảm trước cửa lấy chìa khóa tra vào ổ, chẳng có vẻ gì sợ lộ chỗ cất giấu. Cũng có thể anh ta quá sợ hãi khi phải mang theo một hành trang nào đó, ngay cả khi đó chỉ là một chiếc chìa khóa tí xíu. Hoặc là căn hộ của anh ta trống trơn.
- Không đợi tay nhà văn à? – Tôi hỏi.
- Không cần, hắn sẽ quay lại nhanh thôi, hắn biết rõ tôi ở phòng nào mà.
Link sexy nháy mắt với tôi, rồi chui tọt vào cánh cửa đó, tôi cũng bước theo.
Hóa ra đó là một căn hộ rộng mênh mông, với vô số cửa sổ, và đủ thứ đồ vật kỳ quái. Những cuốn sách vứt la liệt khắp nơi, những bộ xương đầu thú, vài con chim nhồi bông, máy tính, mô hình tàu thủy máy bay treo lủng lẳng…
- Cậu có vẻ giống một tay đồng nát nhỉ! – Tôi nhận xét.
- Đấy là còn ít đấy – Anh ta nói - Mỗi lần chuyển nhà tôi phải vứt bỏ lại vô số thứ hay ho.
- Cô ta đâu? – Tôi hỏi.
- Ai cơ?
- Vợ cậu ấy.
- Tôi không biết, khi tôi trở về đây, không thấy dấu hiệu gì chứng tỏ tôi đã từng sống chung với một ai đó ở đây. Căn hộ này đã được tôi trả tiền thuê trước cho hai năm, nó vẫn nguyên xi khi tôi trở về. Có lẽ đó chỉ là một nhầm lẫn của tay nhà văn, một sự bất cẩn. Cậu biết đấy, tôi không thích ràng buộc với phụ nữ. Tôi trả tiền để ngủ với họ, thế thôi.
- Cậu có trả tiền cho Ly đâu – Tôi nói bâng quơ và bước về phía cửa sổ. Đúng là từ đây, qua ô cửa sổ, có thể thấy phía dưới kia thành phố là một công trường lớn hỗn độn xây dựng dang dở, bụi mù. Tôi chợt thấy trong tim nhói đau. Tôi nghĩ đến Lão Nhai, cũng giống như thế, cũng là một công trường dang dở, và tôi nghĩ đến Ly, tôi nghĩ đến Thomas Trần. Có thể giờ này bọn họ đang cười vào mũi tôi.
Có tiếng mở cửa, tôi quay lại, tay nhà văn xuất hiện ở cửa, trông còn tệ hơn một xác chết, hắn bước vào phòng, tay vẫn lăm lăm khẩu súng.
- Tôi đã làm gì vậy? – Hắn ta kêu lên – Tôi vừa làm một chuyện kinh khủng!
- Cảm giác thế nào? - Dần cười nhạt – Lúc bóp cò ấy, một khoái cảm tột cùng, đúng không nào?
- Nhưng tại sao nhất quyết cứ phải giải quyết mọi chuyện bằng bạo lực?
- Chả sao cả! - Dần nhún vai – Bây giờ thì ông bạn hiểu cảm giác của tôi khi phải làm chuyện đó rồi chứ? Bây giờ coi như hòa cả làng. Mà thực ra không có một ai chứng kiến chúng ta giết người, nếu có như thế đi nữa, không một ai. Vậy thì quan trọng gì đâu? Chúng tôi nghe thấy tiếng súng, chỉ thế thôi. Ngay cả khi nếu có chuyện đó đi nữa, thì sao nào? Chúng ta không làm gì hơn là siết cò súng, nó chẳng khác gì động tác chúng ta với tay bật công tắc đèn, rồi công tắc chập mạch, xảy ra cháy nổ, hỏa hoạn chẳng hạn, có vài kẻ xấu số chết cháy, cùng lắm thì gọi là ngộ sát.
- Nhưng mà… - Tay nhà văn ấp úng.
- Không có nhưng gì hết, khi là nhà văn, ông bạn có thể khai tử bất cứ nhân vật nào, chả cần lý do gì hết - Dần ngắt lời - Có khác gì nhau việc một thằng ất ơ nào đấy bị bắn chỉ vì chửi một bà già trong thang máy, với một vụ tai nạn xe hơi mà ông tạo ra cho ông bạn Tiểu Đăng của tôi đây? – Anh ta chỉ vào tôi.
- Tôi không tạo ra chuyện đó, bởi vì đó là một âm mưu của Thomas Trần và Ly để chiếm đoạt trọn cái công ty của Tiểu Đăng, tôi tin là như thế - Tay nhà văn nói, rồi quay về phía tôi nhún vai – Rất tiếc phải nói ra, nhưng tôi cũng tin rằng họ là nhân tình, khá lâu rồi.
- À, ngạc nhiên nhỉ! Sao anh không nói rõ chuyện này? - Dần cười nhạt.
- Tôi chỉ nhận ra điều đó khi viết đến phần kết, mà sau đó mọi chuyện xảy ra quá nhanh, anh bắt đầu trở nên không thể kiểm soát. Và anh biết đấy, chính anh đã kết thúc câu chuyện, không phải tôi.
- Cậu thấy chưa? - Dần quay sang tôi – Bây giờ ông bạn này lại đổ hết tội lỗi cho chúng ta về cuốn sách của hắn. Hài hước thật!
- Đó là sự thật! – Tay nhà văn ủ rũ – Tôi đã thất bại vào thời điểm quan trọng nhất, khi mọi thứ dường như sắp bùng nổ, đó là thời điểm kết thúc một câu chuyện, khi nó đi quá xa. Tôi xin lỗi!
Bỗng dưng không một ai nói gì thêm nữa. Dường như tôi đã thở dài. Không phải chuyện về cái cách mà cuốn sách kết thúc. Tôi buồn vì cuối cùng có lẽ điều đáng sợ ấy là sự thật, vợ tôi, và đứa con gái kia không phải của tôi. Có thể đó là con của Dần, cũng có thể là của Thomas Trần, ai mà biết được.
Khi chúng tôi cưới nhau và chân ướt chân ráo về Lão Nhai, sau khi tốt nghiệp, Thomas Trần đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Chúng tôi cùng thành lập công ty, cùng nhau chung lưng đấu cật để cố gắng cạnh tranh với một số đơn vị tư vấn khác được hậu thuẫn bởi Sở xây dựng của Lão Nhai, mà thực chất nó chính là doanh nghiệp sân sau của bọn họ, các quan chức trong ngành xây dựng, Sở kế hoạch đầu tư, và vô số các quan hệ với các quan chức lớn bé khác trong tỉnh. Thành phố mới thành lập, quá nhiều việc, quá nhiều dự án xây dựng, miếng bánh quá to, và họ không thể ngoạm hết. Ban đầu chúng tôi nhặt nhạnh những miếng bánh rơi vãi nho nhỏ, và rồi dần dần họ thấy rằng tốt hơn hết là cứ giao cả miếng bánh to cho chúng tôi, tự khắc chúng tôi sẽ cắt phần lại cho họ, vậy là tất cả đều vui vẻ, họ chẳng phải làm gì cả, chỉ đớp thôi.
Nhưng ở đời bao giờ cũng thế, vài năm sau, khi chúng tôi bắt đầu thành công, thì cũng là lúc rạn nứt quan hệ, bởi những vấn đề về quyền lợi, và cả những cạnh tranh ngấm ngầm trong việc gây ảnh hưởng đến từng nhân viên trong công ty nữa, mặc dù lúc tỉnh táo suy xét lại thì chúng tôi đều thấy việc đó thật là ngu ngốc. Khi mọi chuyện mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm bằng những cuộc cãi vã đập bàn đập ghế, Thomas Trần ra đi, để lại hai mươi phần trăm cổ phần trong công ty, và tôi đã cố gắng sòng phẳng với anh ta trong việc chia chác lợi nhuận những năm sau này.
Anh ta mở một công ty mới, chúng tôi tránh dẫm chân nhau trong các phi vụ làm ăn. Việc này quả thật rất khó, bởi Lão Nhai sau những năm đầu xây dựng ồ ạt thì bắt đầu chững lại, mặt khác chính sách nhà nước về quản lý nguồn vốn ngân sách bắt đầu chặt chẽ hơn, các quan tham thì mỗi ngày lại đòi phần lớn hơn nữa, Lão Nhai lại trở thành một khu rừng quá nhỏ bé cho hai con hổ săn mồi. Tuy nhiên, tôi đã cố gắng hết sức tránh đối đầu, và cả anh ta cũng thế.
Vợ tôi vẫn qua lại với vợ cũ của anh ta, cô bác sĩ tâm lý ấy, tôi có nghe ì xèo về chuyện vợ tôi có vấn đề gì đó về tâm lý. Cũng dễ hiểu thôi, giữa chúng tôi hay có những chuyện không vui vẻ. Dường như Ly chưa từng bao giờ hài lòng với cuộc sống ở nơi đây, cô ấy luôn ở một thế giới khác, ngay lúc nghèo khó cũng như khi đã khá giả. Còn tôi, không rõ nữa, tôi cố gắng đến nơi nào mà người ta cần tôi. Hình như chưa bao giờ Ly thực sự cần tôi. Một ngày nọ, tôi cảm thấy chán nản trong việc lẽo đẽo phục vụ tính nết thất thường của cô ấy. Đó là một ngày nào đó, tôi không nhớ nữa, nhưng đó mới là ngày mà tôi chết, có lẽ thế, chứ không phải cái ngày mà chiếc xe rơi xuống vực.
Thiên hạ luôn độc mồm, họ cũng thêu dệt chuyện vợ tôi có gì đó với Thomas Trần, nhưng tôi không tin. Nếu có chuyện đó, hẳn là cô bác sĩ tâm lý kia phải là người đầu tiên nhận ra, và họ phải trở thành kẻ thù của nhau. Đằng này tôi lại thấy họ rất thân nhau.
Còn về Dần, quả thật tôi đã nghĩ đến anh ta, một lúc nào đó. Nhưng tôi không trách cứ anh ta, sau tất cả những gì mà anh đã làm. Chúng tôi từng là bạn thân.
Thậm chí cả Thomas Trần cũng từng là một người rất thân với tôi, như đồng phạm trong những tội ác, như người anh, đôi khi như người cha. Quả thế, tôi vốn thiếu thốn tình cảm, cha tôi đã bỏ rơi mẹ con tôi suốt những năm chiến tranh. Không biết tôi có thể tha thứ cho ông ấy về điều đó nữa hay không, ngay cả bây giờ, khi ông ấy đã chết, và khi tôi cũng đã chết. Chiếc đồng hồ mạ vàng mà ông ấy tặng tôi hồi sinh viên, trước khi ông ấy chết, tôi đã luôn đeo chiếc đồng hồ trên tay, cả khi đi ngủ, và khi nó hỏng tôi cất giữ nó cẩn thận.
Bọn họ lại nói chuyện với nhau gì đó, nhưng tôi không còn nghe thấy điều gì nữa, tôi đã quá chán nản với tất cả những điều này. Có lẽ tôi sẽ chộp lấy khẩu súng kia và cho bọn họ mỗi người một viên vào đầu, rồi sẽ đến lượt tôi, nhanh thôi, khi đó câu chuyện sẽ kết thúc thực sự.
(còn nữa...)
Thứ Tư, 21 tháng 5, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét