Chúng tôi bước vào thang máy, một cái thang máy xuất xứ Trung Quốc, lắp ráp tại Việt Nam (tất nhiên, chả lẽ lắp ráp ở Mỹ?). Chúng tôi, nghĩa là có Dần, Link sexy, tay nhà văn họ Đặng, và cuối cùng là tôi - Trần Tiểu Đăng. Từ giờ trở đi tôi sẽ liên tục cảnh báo các bạn về chuyện đừng bao giờ quên rằng tất cả chúng tôi đều là những nhân vật tiểu thuyết, điều này chẳng mấy hay ho gì cho một độc giả, thậm chí là rất bực mình. Cứ như thể bạn đang ngồi trong rạp xem một bộ phim lãng mạn, và có một tay hôi nách ngồi sau lưng, hắn vừa chóp chép nhai kẹo cao su, vừa đánh rắm, mùi bạc hà và hai cái mùi kinh khủng kia trộn lẫn vào nhau, đã thế gã lại còn liên tục bi bô rằng đây là một bộ phim nhạt nhẽo vớ vẩn, rằng đúng là chỉ trong phim mới có những chuyện vớ vẩn này mà thôi.
Bạn sẽ làm gì? Quay lại táng cho gã một cú? Đứng lên bỏ về? Thứ nhất là gã to con, mùi hôi nách cho biết là gã rất khỏe, và thứ hai, sự lỗ mãng bất lịch sự cũng cho thấy là gã không hề ngán bố con thằng nào. Thứ ba là nếu bỏ về thì phí mất toi tiền vé.
Thôi thì đằng nào cũng ở đây rồi, bạn chịu khó theo dõi nốt bộ phim, hoặc là lấy bỏng ngô nút vào hai lỗ tai vậy. Có một cách khác, đấy là bạn giả vờ đồng ý với gã hôi nách kia, cũng bắt đầu bi bô ầm ĩ, thậm chí còn to tiếng hơn gã, qua đó biết đâu gã sẽ nhận ra sự vô duyên của mình. Nhưng như thế thì còn ra thể thống gì nữa nhỉ? Cái rạp phim lúc đó sẽ giống như một cái chợ vỡ.
Tôi kể đến đâu rồi nhỉ? À, cái thang máy, phải rồi. Đó là một cái thang máy rẻ tiền. Chúng tôi bước vào đó, Dần bấm vào nút số 12B. Người ta tránh con số 13, thế nên có tầng 12A và 12B. Theo quy hoạch, khu vực này không được xây cao quá một độ cao nào đấy, cụ thể là mười ba tầng nhà nhân với ba mét, vị chi là ba mươi chín mét, cộng thêm với ba mét chiều cao phòng kỹ thuật thang máy là thành bốn mươi hai mét. Vậy tôi đoán ra rồi, khu vực này bị khống chế độ cao dưới bốn mươi lăm mét, bởi tôi sực nhớ ra tầng một họ luôn thiết kế cao bốn mét rưỡi, chưa kể thềm tam cấp cao hơn mặt đường đến gần một mét.
Các bạn sẽ tự hỏi tại sao tôi lại huyên thuyên về những thứ vớ vẩn này. Tôi quên nói rằng nghề của tôi là thiết kế nhà cửa, thói quen quan sát và đánh giá kiến trúc, nội thất, cảnh quan công trình, nó đã ngấm vào máu. Người ta gọi đấy là bệnh nghề nghiệp, đi đâu cũng ngó nghiêng lấm lét như một thằng trộm vậy.
Lại lan man rồi, quay lại với cái thang máy. Nói tóm lại, tôi muốn các bạn hiểu rằng đây là một cái thang máy rẻ tiền, trong một tòa nhà mười ba tầng dành cho dân cư bị giải tỏa ở đâu đó, gọi là khu tái định cư. Mỗi lần bước vào một cái thang máy như thế này, tôi luôn nghĩ có thể đây sẽ là lần cuối cùng. Ai mà biết được!
Trong một chốc lát, khi chiếc thang bắt đầu đi lên, tôi đã nghĩ đến tất cả những chuyện đó. Và cũng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một sự im lặng nặng nề bao trùm, thậm chí nó át cả những tiếng rít khó hiểu của cái thang máy cà tàng, giống như bỗng chốc tôi bị chứng ù tai vậy. Bốn kẻ không hẳn xa lạ, không hẳn thân quen, tự dưng lại phải nhìn nhau thật gần, qua những tấm gương inox của buồng thang chật hẹp. Một cái gì đó thật phi lý và nực cười.
- Nói gì đi chứ! – Tôi lên tiếng – Sao bỗng dưng mọi người im lặng thế?
- Tôi đã nói quá nhiều rồi - Dần lên tiếng – Ông bạn nhà văn này bắt tôi nói lảm nhảm suốt cuốn sách vừa rồi còn gì.
Link sexy cười khúc khích, còn tay nhà văn im lặng nhún vai, mặt sưng lên. Ngay lúc đó thang máy dừng lại ở tầng năm, cửa mở ra, một bà già lọm khọm bước vào thang chậm chạp. Tất cả chúng tôi bất giác lùi lại nhường chỗ cho bà ta, riêng tay nhà văn tiến lên đỡ bà cụ vào.
- Cụ lên tầng mấy ạ? – Tôi hỏi - Cụ lên tầng mấy để con bấm cho cụ?
- …
- Cụ lên tầng mấy ạ? – Tôi gặng hỏi, trong khi bà ta vẫn cúi gằm mặt xuống im lặng. Có vẻ bà ta không hề nhìn thấy bọn tôi.
- Bà ấy bị điếc, đừng hỏi làm gì cho mất công! – Tay nhà văn nói rồi nhấn vào nút đóng cửa thang.
- Ông bạn có vẻ rành dân cư ở đây nhỉ? - Dần nói.
- Tôi đẻ ra bà ta mà lại, tất cả, kể cả các người nữa, quên rồi sao?
- Thế bà ta ở tầng nào? – Tôi hỏi.
- Chả tầng nào cả, bà ta cứ đi vào thang máy rồi lại đi ra, thế thôi, đôi khi người ta cứ đi mà chả có mục đích gì hết, giống như cuộc đời vậy.
- Lại triết lý với ám chỉ rồi! – Tôi nói.
Tay nhà văn nhún vai. Chiếc thang lại bắt đầu chuyển động. Bà già nghiêng nghiêng đầu lần lượt nhìn chúng tôi, giống như một con chim non trọc đầu đang run rẩy quan sát vậy. Cũng có thể bà ta giống như một mụ phù thủy trong truyện Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Ý nghĩ đó làm tôi thoáng rùng mình, bà ta giấu táo xanh đỏ ở đâu nhỉ? Dần quay sang nhìn tôi.
- Có phải cậu đang nghĩ điều tôi đang nghĩ? – Anh ta hỏi.
- Anh cũng nghĩ điều tôi đang nghĩ sao? – Tôi hỏi lại.
- Đấy thực ra là ý nghĩ của tôi – Tay nhà văn nói.
- Vớ vẩn! – Tôi và Dần cùng nói.
Lúc đó thang máy lại dừng lại ở tầng thứ tám. Một gã thanh niên ăn mặc tề chỉnh ùa vào nhanh như một cơn gió, ngay khi cửa vừa mở ra, hắn va vào bà già, va vào Dần, va vào tất cả chúng tôi. Hắn huýt sáo vang lừng, theo giai điệu bài Tình ca của Hoàng Việt. Gã có vẻ yêu đời và đang phởn chí.
Gã bấm nút đóng cửa, nhưng cũng không bấm nút chọn tầng.
- Cậu lên tầng nào? – Tôi hỏi.
- Hắn không nghe thấy cậu nói gì đâu – Tay nhà văn đáp – Có nghe thấy đi nữa thì cũng không trả lời đâu, hắn đang vội.
- Hắn vội đi đâu? – Link sexy chen vào.
- Có trời mới biết được! – Tay nhà văn đáp – Có nhiều người luôn vội vã co cẳng chạy cho đến cuối cuộc đời, lúc nào họ cũng vội.
Tôi và Dần nhìn nhau lắc đầu. Bệnh nghiện triết lý vặt của tay nhà văn này hết thuốc chữa thật rồi. Chiếc thang máy lại tiếp tục hành trình lên tầng 12B. Bà già nghiêng ngó đầu nhìn gã thanh niên, hắn ta ngừng huýt sáo, trợn mắt nhìn lại bà ta.
- Nhìn gì vậy hả bà già câm điếc? Thích chết à? – Hắn quát.
- Đừng ăn nói với người già như thế chứ! – Tay nhà văn ôn tồn nói.
- Đằng nào bà già cũng có nghe thấy gì đâu – Hắn cười khẩy.
- Nhưng tôi nghe thấy.
- Ông nghe thấy thì sao hả? – Hắn sửng cồ - Ông thích kiếm chuyện à?
- Tôi thì không sao, nhưng cậu nghĩ trong thang máy này chỉ có tôi với cậu và bà già này sao? Cậu nghĩ ông giời không có mắt sao? Chưa kể có thể là còn có camera, thậm chí họ ghi cả tiếng nữa đấy.
Gã thanh niên nhìn quanh quất rồi cười hô hố lên, hắn không thấy camera quan sát, hắn không thấy bọn tôi - Các nhân vật tiểu thuyết. Hắn chỉ nhìn thấy tay nhà văn và bà già câm điếc.
Dần thở dài, anh ta móc khẩu súng ra đưa cho tay nhà văn rồi bảo: “Làm đi!”
Lúc ấy thang máy đã dừng lại ở tầng 12B, chúng tôi bước ra ngoài, khoanh tay đứng nhìn cảnh tượng trong buồng thang. Mọi chuyện diễn ra rất nhanh.
- Quỳ xuống! – Tay nhà văn nói.
- Em, em… em xin lỗi!
- Tao bảo là quỳ xuống! Xin lỗi bà cụ ngay!
- Nhưng bà ấy có nghe thấy gì đâu?
Ngay lúc ấy cửa thang máy tự động đóng lại. Có lẽ ai đó dưới kia bấm nút gọi thang, nhìn bảng điều khiển, chúng tôi biết nó đang chạy xuống.
Thế rồi chúng tôi nghe thấy một tiếng súng xa xăm vọng lại.
Bảng điện tử chỉ con số tám. Vậy là đúng chỗ xuất phát của kẻ xấu số kia.
"Có lẽ ông bạn nhà văn của chúng ta nói đúng" - Dần lại thở dài - "Một số kẻ luôn luôn vội vã, thậm chí ngay cả trong lúc đi tìm lấy cái chết".
Thứ Tư, 21 tháng 5, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét