Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2007

Sin City

Tặng Thăng Long Đệ Nhất Bệnh

Bọn chúng còn rất trẻ, thằng coi bộ già nhất cũng chỉ mười tám tuổi là cùng. Chúng nhuộm tóc vàng hoe, cáu bẩn, quần trễ cạp, mỗi thằng đều lận một chiếc búa của Châu Tinh Trì ở thắt lưng và đều học tuyệt đỉnh Kung Fu từ hồi còn ở Phim Lậu Đại Môn Tự. Chúng gồm bốn thằng, đang đứng trước mặt tôi đây. Và sẵn sàng ăn tươi nuốt sống tôi. Thành phố sau lưng chúng. Tôi muốn vào thành phố. Từ phía đó tôi thấy những cuộn khói bốc lên và trực thăng bay loạn xạ như một đàn chuồn chuồn lai giống với ong bầu. Tiếng súng đì đùng vang lên lẫn tiếng còi hụ xe cảnh sát hay cứu thương, hệt như trong chuyện tình New York. Tôi nhớ lại cái hồi kiếp trước, đó là ngày mà vụ 911 xảy ra tôi đã nghĩ đó là ngày tận thế, và rồi khi đến ngày tận thế thực sự thì tôi lại thấy hoá ra tất cả chỉ là một trò đùa. Tôi lại nhớ đến những trò đùa. Ôi thật là nực cười, chỉ có Châu Tinh Trì là một thằng nghiêm túc, bọn còn lại rặt một lũ ba trợn ba trạo. Châu Đại Ca – chúng gọi là như thế, viết blog viết tắt như điên, dùng ký tự khó hiểu của những thằng underground và nghe hiphop, tất nhiên tóc nhuộm vàng dựng đứng như chôm chôm.
Bọn chúng có vẻ như nhất định không cho tôi vào thành phố.
Thành phố thì có cái chó gì chứ? Tôi biết rồi, nó chẳng qua cũng chỉ là một cái lâu đài của Kafka mà tôi thì có phải là thằng K đeo đâu. Tôi chỉ muốn vào đó để tìm em rồi tôi sẽ bỏ đi. Em đang ở đâu đó phía sau lưng bọn chúng, cầm những bình sơn xịt vẽ tên tôi vô vọng trên những bức tường nay đã trở nên hoang phế kia. Các cửa hàng chắc không còn mảnh kính nào nguyên vẹn. Ôi thành phố xa hoa khốn kiếp hồi kiếp trước còn đâu.
Bọn chúng xài hàng nóng. Tôi nhìn thấy một khẩu P38, một khẩu Berretta 9 ly được rút ra và đạn đã lên nòng.
Tôi nghĩ về em, ừ thế là đã một kiếp người rồi em nhỉ. Còn nhớ những ngày xưa thân ái, em đổ bệnh cho tôi. Hô hô, thế mà tôi lạc mất em, tôi không chết sớm mà lại chết người em gái hậu phương tuổi xuân thì. Nên bây giờ tôi phải đi tìm em. Rồi tôi sẽ lại bỏ đi, cùng em, lánh xa thành phố man rợ này. Em từng nói rằng em luôn muốn bỏ đi thật xa, giờ đã đến lúc rồi đó em. Nào chúng ta cùng nổi loạn và bỏ đi. Không ai biết chúng ta là ai và chỉ chúng ta biết điều ấy.
Bọn chúng muốn bắn tôi lắm rồi.
Em có biết là một viên đạn xuyên qua người được quay chậm sẽ cần bao nhiêu thước phim, giống như hạt mưa rơi bao lâu trước khi chạm đất? Không, làm sao em biết bia đá không đau chứ? Em có biết là để bắn tôi thực ra bọn chúng không cần lý do chi hết? Không, em không biết, rõ ràng là em không biết. Em đang ngây thơ vẽ mê mải bằng những bình sơn xịt ấy với một chiếc mặt nạ phòng độc, trông mặt em như mặt một con ruồi được phóng đại lên với hai cái mắt to tổ bố dễ sợ, như bọn lính SWAT ấy nhỉ. Nếu là trò chơi Half Life CS ngày xưa thì anh có thể hạ bọn nhóc kia dễ dàng chỉ bằng một khẩu MP5 với vài cái click chuột, nhưng đây không phải là game mà cũng không phải là thực. Đây là Sin City.
Sin City là một thành phố mà thằng Full trọc nó đã kể cho anh nghe từ hồi xửa hồi xưa rồi đó em còn nhớ hay em đã quên? Cái gì mà cứ mưa là phố bỗng thành dòng sông uốn quanh? Thế nên thằng Full trọc nó điều một đội bắn tỉa đến anh hùng núp trên những mái nhà có con chim hót tên là đảm bảo an toàn giao thông, cứ thằng nào thấy lụt lội mà lôi trực thăng cá nhân ra hòng bay lên thoát thân là nó cho bắn rụng xuống như chim sẻ. Anh đã cười lăn cười bò bảo nó Full trọc ơi bịa thì nó cũng vừa vừa thôi, bịa thế đeo ai chịu được, theo kiểu của 5xu em anh. Hồi đó 5xu là anh anh nhưng xin lỗi, bây giờ anh anh chỉ là con đĩ, mà em thì biết thế đeo nào được con đĩ là con nào chứ, đến anh còn không biết nữa là. Bây giờ anh chỉ biết đến em thôi. Em là hiện thân của những khao khát vô bờ bến mà hồi đó người ta ghê tởm và lên án, nhưng khi em ở Sin City thì em là thiên thần, vì ở đây vinh danh tất cả những tội ác và điếm nhục. Em có thể hỏi tại sao anh lại ngộ ra được điều đó ư? Em hỏi tại sao giọng anh bây giờ đanh đá thế ư? Chính là nhờ em đó TL(*), với những thằng em anh ở đây, ăn nói như hàng tôm hàng cá, dạy cho anh biết chửi bới và vinh danh chửi bới.
Bọn chúng đang bàn với nhau xem nên bắn anh vào đâu.
Anh thì vẫn ở đây, và không ngừng nghĩ về em. Khi em ra đi mang theo trái tim anh, danh dự của em, danh dự của một cơ số thằng yêu em, một số thằng nâng đỡ em, em mang theo cả sự GATO của cả thành phố vốn là quá khứ của Sin City, cả danh dự và than ôi, sự suy đồi sau đó được vinh danh. Em có thể tự hào mà ra đi, vì anh biết và em cũng biết, ngày ấy sẽ đến rất nhanh. Khi mà bọn Police bắn tỉa bắt đầu thôi bắn trực thăng cá nhân thì cũng là lúc chúng nhắm vào bọn đua xe trái phép chạy như bão táp sa mạc trong thành phố của chúng ta. Ngay khi đó anh biết có điều gì đó đã rời bỏ khỏi trong sâu kín tâm hồn anh như thể đó chính là chút trắc ẩn cuối cùng đã bị lừa dối và đặt sai chỗ. Bọn chúng chạy 300km/h thì quả thật là đến Trường An cũng không thể chấp nhận được. Em biết Trường An rồi đấy, ông là một chính trị viên đại đội nói như đúng rồi, đeo thằng nào bắt chước nổi.
Giá như ông có ở đây để chứng kiến những giá trị bền vững ấy vẫn còn nguyên trong cái thành phố điếm nhục này. Giá như ông có ở đây thì chỉ cần một post của ông cũng khiến bốn thằng kia quỳ xuống tâm bất phục khẩu bất phục, hộc nước bọt ra mà sống. Anh thật.
Tạm thế đã, hãy chờ anh. Để anh giải quyết mấy thằng này cái đã, em nhé.

(*)TL là viết tắt của Thăng Long Đệ Nhất Bệnh - hay còn gọi là Sin City. Cấm suy diễn TL là TL trong thời điểm nhạy cảm này khi Sin City vẫn còn là thì tương lai.
còn nữa...

Không có nhận xét nào: